CHỒNG TÔI LÀM BẢO VỆ

Khi biết tôi quen anh, một người bảo vệ của Công ty Bảo Vệ Văn Trang Võ Đạo, gia đình đã cấm cản đủ đường vì cho rằng anh không xứng với tôi.

Anh 30 tuổi,tốt nghiệp đại học ,nhưng lại chọn công việc trông giữ xe oto cho một tòa chung cư nơi tôi sống,trai tỉnh lẻ lên Hà Nội chăm chỉ cần mẫn mỗi đêm.Tôi,cô gái được cưng chiều  trong một gia đình khá giả,nhà cửa đoàng hoàng với 2 tấm bằng Đại Học,không khó để tôi có một công việc văn phòng ổn định.

Than ôi, đời không cho ai hoàn hảo mọi điều. Nhưng qua vài lần tiếp xúc, tôi bỗng thấy quý mến anh đến lạ. Đặc biệt là lần có người phụ nữ bị giật túi xách ngay trước sảnh tòa nhà. Mấy thanh niên chỉ biết đứng nhìn vì sợ liên lụy, chỉ có mình anh là vội vã đuổi theo. Anh mang được túi xách về với một vết bầm tím lớn trên mặt. Sau lần ấy, tôi chú ý tới anh nhiều hơn.Anh được Công ty Bảo Vệ Văn Trang Võ Đạo đào tạo chuyên nghiệp nên sự nhạy bén của anh ai cũng cảm phục,anh làm việc vì tâm huyết nên sẵn sàng giúp đỡ mọi người,chịu thiệt thòi nhưng nụ cười và sự thân thiện ấm áp thì luôn hiện hữu.

Tôi chủ động thân thiết, thực lòng quý mến anh nhưng hình như anh luôn tìm cách né tránh tình cảm của tôi.Anh sợ, anh không xứng với tôi. Cuối cùng, bằng sự kiên trì của mình,tôi cũng thuyết phục được anh đón nhận tình cảm của mình.Ở bên anh, tôi được là chính mình và biết thế nào là một đứa trẻ, một người con gái, lẫn một người đàn bà thật sự.

Sau bao quyết tâm,bao sóng gió và đấu tranh cho tình yêu,chúng tôi đã có một đám cưới ngọt ngào và lãng mạn.Cuộc hôn nhân của tôi quá ư bình lặng. Anh tuy không kiếm được nhiều tiền nhưng luôn dành những điều tốt đẹp nhất cho tôi, chăm sóc vợ con tận tình, chu đáo. Đáng tiếc, đôi khi hôn nhân quá bình lặng cũng là một điều đáng sợ.

Công việc của tôi ngày càng thuận lợi,tôi gặp gỡ các đối tác thành đạt ,quan tâm chú trọng hình thức hơn,rồi cũng có lúc trái tim loạn nhịp bởi những người đàn ông hào hoa,phong độ, lịch lãm.Tôi dành nhiều thời gian cho những buổi tiệc tùng,mà quên mất người chồng hiền lành đang chờ đợi,tôi để anh chơi vơi cô đơn trong thời gian dài,rồi chuyện cần đến cũng đã đến,anh ngã vào vòng tay một cô gái Miền tây làm quán karaoke.

Khi giật mình nhận ra hạnh phúc sắp tan vỡ,tôi đã dành nhiều thời gian hơn cho anh,cố gắng hiểu những vất vả của anh để tâm sự và sẻ chia,hàn gắn,giữ chồng .Chồng tôi làm bảo vệ thì đã sao ,ngành nghề nào chẳng cao quý,không có những người bảo vệ như chồng tôi thì liệu mọi người có an nhiên trong cuộc sống này.Tôi yêu anh và trong lòng tôi chồng tôi là nhất,chồng tôi là cả bầu trời của mẹ con tôi.Cơm nguội nhà mình đôi khi lại chính là cơm rang Dương Châu của hàng xóm.

2 năm không phải là quãng thời gian quá dài nhưng cũng không phải là quá ngắn, nó đủ để tôi biết sự lựa chọn của mình là đúng.Hạnh phúc này,tôi muốn níu giữ.Cảm ơn Công Ty Bảo Vệ Văn Trang Võ Đạo đã luôn là cầu nối để gắn kết chúng tôi trước sóng gió,một công ty đào tạo nên những nhân viên có kỹ năng và đạo đức.